Ngày anh đi lá vàng rơi xơ xác
Con đường cây phủ bóng chông chênh
Nơi khi xưa anh cùng em chung bước
Đến bây giờ mình em bước lê thê.
Ngày anh đi mưa sầu giăng khắp lối
Mây kéo về trời vội đổ cơn mưa
Gió hờn mây sao vội mưa nhạt nhòa
Như chính anh phủ phàng anh quay bước.
Ngày anh đi hoa kia thôi khoe thắm
Nắng nhạt màu tắt vội cuối hoàng hôn
Cánh hoa nào tả tơi trên bến vắng
Người vội bước hoa mãi mãi cô đơn.
Ngày anh đi biển khơi như dậy sóng
Gió thét gào thành bão táp phong ba
Con thuyền nhỏ lênh đênh trên dòng nước
Sóng cuộn trào thuyền về đáy đại dương.

Ngày anh đi con tim em tan nát
Xa anh rồi lại chẳng được thấy anh
Thấy màn đêm em ngồi mắt hoen ướt
Ở nơi nào anh đừng thế nhé anh.
Ngày anh đi không cùng em sánh bước
Phút giây buồn anh có nhớ không anh
Nhớ về em anh từng yêu tha thiết
Nha Trang này em vẫn nhớ về anh.
Hoài Thương
Biển và em
Biển thật bao la và rộng lớn và ngoài kia
trăm ngàn con sóng nhỏ,sóng nào cũng đến bờ nhưng sao sóng tình của anh
và em thì không thể.Lê bước dài trên biển ,nhìn ra xa ngoài đại dương em
có cảm giác thật quen thuộc,cảm giác này đã từ lâu
Em muốn chôn vùi.Vẻ trái tim lên cát khắc tên
hai đứa mình,sao em buồn thế này hả anh,em gào thét,thét thật to mong vơi đi
chút nào nhưng sao không như lời anh nói,càng thét em càng buồn.Phải chăng nổi
đau của ngày hôm qua lạ trở về?
Hình như em đang hồi tưởng,
những kỉ niệm, hình ảnh của một người đang xuất hiện trước mắt em và hình như
khoảng cách của em và người đó rất xa.
Hình như em đang nhớ, nhớ một
cái gì đó hay hình bóng của một người ?em nhớ bóng dáng,nhớ giọng nói ,nhớ nụ
cười, nhớ ánh mắt thân quen mà hình như giờ đây chỉ là quá khứ.
Hình như em đang mong đợi.em đợi
một ai đó làm em hạnh phúc chăng ? Không em đang mong đợi người,người từng làm
em hạnh phúc, người đã đi và bỏ lại em một mình trên con đường yêu.
Hình như em đang tìm kiếm,tìm
kiếm một ai đó,người đến từ hư vô,”linh hồn tuyết hay sầu mang thân
thể” sao cảm giác mênh mông,sao xa lắc xa lư thế này.

Em đang tìm lại quá khứ, tìm lại anh,tìm lại
người quan trọng nhất đối với cuộc đời em.
Và em biết em sẻ không bao giờ
tìm thấy nữa rồi, nhưng em vẫn tìm kiếm vì em yêu anh,em nhớ anh. Chỉ vì 2 chữ
định mệnh mà em đã mất đi anh ,mất đi tất cả và những gì em đang thấy chỉ là
một màu đen. Em không thể gục ngã,vì em biết nếu như thế anh cũng ngã gục theo
em.Đôi chân em mệt mỏi,không muốn bước tiếp nhưng em không được dừng lại và rời
bỏ cuộc sống này ,vì nếu như thế dối với anh cuộc sống không còn ý nghĩa
gì và đôi chân anh không bước tiếp được nữa.
Miên man rồi nhìn xa xăm vào đại dương,em
chôn đi tất cả ,chôn kỉ niệm,chôn bóng hình anh,chôn nỗi nhớ,chôn tình yêu và
chôn luôn trái tim mình…………………………vì …..vì …vì với em anh là tất cả.