Linh Hồn Tuyết

Linh Hồn Tuyết

Chủ Nhật, 11 tháng 7, 2021

BIẾT ĐÂU MỘT NGÀY


Biết
đâu một ngày, em sẽ về với thành phố em thương
Nơi người đi muôn phương vẫn chờ em ở đó
Vẫn mong em qua bao mùa phượng chín đỏ
Người rõ lắng lo nhưng chưa thừa nhận bao giờ.

Chuyện ngày xưa em biết chẳng phải là mơ
Thật bất ngờ, nên duyên từ nơi xa lạ
Chạm phải bùa yêu giữa dòng đời vội vã
Dẫu muôn trùng cách xa không ngăn nổi tấm chân tình.

Có đôi khi em chôn mình vào lặng thinh
Chỉ riêng em thôi để nhìn rõ nhân tình thế thái
Nghe trái tim em muốn thêm một lần khờ dại
Chẳng sợ ngày mai tình phụ bạc hay phai tàn.

Cũng đôi lần em mơ về những ngón tay đan
Tay xiết tay đi qua muôn ngàn bão tố
Vai kề vai dẫu cho cuộc đời này gian khổ
Đêm đêm dành dỗ, đêm nghe tình ngã nghiêng tình.

 



Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2021

BÂY CHỪ

Cuộc tình nào hong khô
Niềm vui chừ quên mất
Nổi buồn chừ chất ngất
Trời đất ngừng chung đôi
Giấc mơ nào xa xôi
Mà sao nghe diệu vợi
Người nào chừ chới với
Giữa dòng đời ngược xuôi
Tình nào không tên tuổi
Mà vạn kiếp bất mê
Người đi quên lối về
Lời thề chừ phai dấu
Trần đời nào ai thấu
Kẻ đau đến hoang tàn
Giữa cùng cực tan hoang
Bây chừ tập hạnh phúc.

































Ảnh: Lanci Hoài Thương

Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2021

EM KỂ NGƯỜI NGHE


Em kể người nghe năm tháng thanh xuân khờ dại
Tựa vào bờ vai kẻ chỉ biết yêu ở lưng chừng
Kẻ tàn độc với em trăm lần em chịu đựng
Em tàn độc đáp trả một lần cứu rỗi lấy mình em

Em kể người nghe khi nhân gian đã buông rèm
Một mình em hát ru mình như chẳng cần ai nữa
Con trăng chơi vơi cùng mây kia tự tình bên bậu cửa
Đặt bàn tay lên ngực em chợt thấy lòng bình yên

Em kể người nghe cô gái vẫn nụ cười hiền
Vẫn nổi niềm riêng, vẫn con tim rưng rức trong lặng im
Va phải ánh mắt dịu dàng giấc mơ mang màu tím lịm
Đâu biết được người chỉ tựa những cánh thiên di

Em kể người nghe kẻ sợ hát những khúc chia ly
Dù là mơ cũng chẳng thể giữ cho tình tha thiết
Cô gái người thương đã đi qua năm tháng sức cùng lực kiệt
Nên chẳng thể như thiêu thân yêu ánh sáng đến tận cùng

Em kể người nghe ngày chẳng sánh bước đi chung
Em vẫn đứng đây chờ trái tim mình nguội lạnh
Chờ ngọn lửa yêu đương theo năm tháng lụi tàn
Qua những mơ màng em lại bình yên vào mỗi sớm mai

Rồi một ngày gặp lại nhau trên đoạn đường dài
Mình chẳng cần giải thích và phân bua
Dẫu thấu hiểu tất cả những gì thật lòng khi xưa
Dẫu dại khờ chẳng thể thương người thêm lần nữa.

Em kể người nghe....
Thương người em thương cả thành phố bé xinh.



Ảnh: Lanci Hoài Thương

Thứ Bảy, 15 tháng 5, 2021

ĐÁNH RƠI HÒ HẸN

Người đến từ nơi nào?
Sài Gòn tất bật hay phố núi mờ sương
Chiều bàng bạc trôi, vỗ về mưa đi hết những đoạn trường
Ngày nắng trở mình...
Em nghe sợi tình rơi rất nhẹ
Tưởng Nguyệt Lão thương em
Gieo sợi chỉ thắm sau bao tháng ngày cố gồng mình mạnh mẽ
Ngày người đến mang thấu hiểu và chân thành đánh rơi chiếc mặt nạ em cho là toàn vẹn
Chỉ biết ôm mặt rưng rức...
Nhân gian có người tường tỏ hết những điều em giấu vào đêm đen
Ngờ đâu lần nữa em tự ru mình, em tựa bóng em
Trời đất lặng thin....
Trái tim em giờ cũng lặng thin
Đêm trôi cho em giấc ngủ im lìm
Cho em quên tháng năm dài, xõa tóc ngang vai để xanh thêm thời con gái
Để cánh phượng tím hôm qua chẳng còn buồn nghi ngại
Cho em mơ giấc thiện lành
Điềm nhiên mang em về với con đường biếc xanh
Nơi in hằn những vết chân mây
Và con gió ngút ngàn lỡ đánh rơi sợi thương bên dòng suối dịu hiền
Nơi em đánh rơi hò hẹn
Phố núi giờ này người có nhớ em?


P/s: Tròn một năm....