Linh Hồn Tuyết

Linh Hồn Tuyết

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

Giọt tình sầu



Bao yêu thương nay vụt xa tầm tay
Chỉ mình em trong nổi niềm khắc khoải
Đêm lao đao như thuyền không bến đổ
Sóng cuốn vùi vẫn giữ mảnh tình son.

Bỗng giật mình nghe con tim đau nhói
Giọt tình buồn rớt vội ướt đôi mi
Niềm đau kia hóa thành khúc mộng mị
Sợi tơ hồng bỗng chóc hóa rêu phong.

 
Một người sang sông một người đợi
Một người cất bước một người buồn
Một người ngủ mê trong ký ức
Một người bước đến cõi xa hoa.

Giấc mộng thành đôi nay vỡ nát
Trái tim buồn khóc lệ hóa thành băng
Đêm dâng trào bao yêu thương nồng cháy
Lệ tình sầu rơi vội nhạt hồng nhan.

Người quay lưng biết khi nào trở lại
Hay ra đi lạc bước quên lối về
Cuối con đường còn có tôi đứng đợi
Bước cùng nhau yêu say đắm,vẹn câu thề.

                                 Hoài Thương


Ngày trở về anh còn nhớ không anh



Ngày trở về anh còn nhớ không anh
Con đường đê đôi mình chung lối bước
Có cỏ xanh,
có dòng sông thơm mát
Bước bên anh em e thẹn,
ngại ngùng.

Ngày trở về anh còn nhớ không anh
Buổi bình minh mặt trời lên đỏ rực
Tay trong tay mình đi theo cơn gió
Kiếm mây hồng kết thành mộng uyên ương.

Ngày trở về anh còn nhớ không anh
Những giấc mơ mỗi tháng đến một lần
Em đợi chờ trong mùa đông buốt giá
Đợi anh về kết nối những yêu thương.

 
 Ngày trở về anh còn nhớ không anh
Buổi trưa hè nắng chao ôi oi ả
Em một mình lạc bước đến cùng anh
Cùng sớt chia bao tâm sự nổi niềm.


Ngày trở về anh còn nhớ không anh
Con đường quanh co rất quen thuộc
Đêm trăng thanh gió cùng mây ca hát
Em và anh cùng ngắm ánh trăng vàng.

Ngày trở về anh còn nhớ không anh
Tuổi thơ mình là mảnh tình kí ức
Là nổi sầu là giấc mộng thành đôi
Tháng năm dài anh cùng em thêu dệt.

                        Hoài Thương

Sầu mang thân thể


Người đi biền biệt nơi đâu
Để tim ta mãi ưu sầu
Bao yêu thương ngàn câu hứa
Phải chăng ai đã quên rồi.

Đêm đêm ôm mộng lỡ làng
Giọt sầu giọt nhớ trào dâng
Trái tim đau ,lệ ngấn trào
Câu thương nhớ....sao bẽ bàng.

Trách sao được tình hai lối
Muộn phiền đem dấu làm thơ
Vẻ niềm riêng qua nét chữ
Viết nổi lòng đổi lấy niềm vui. 

Đã bao lâu rồi mình không liên lạc với nhau,anh nhẫn tâm đối xử với em thế sao anh. Một lần nữa anh chọn cách ra đi,anh đã bỏ rơi em.Em đã khóc ,khóc rất nhiều nhưng giọt nước mắt không cuốn trôi bao đau đớn và muộn phiền trong lòng em.Em đã cố gắng,cố gắng thật nhiều để gạt anh ra khỏi tâm trí em nhưng không thể.Ngày tháng cứ thế trôi,mọi thứ xung quanh em vẫn tươi cười và hoạt động theo những quy luật vốn có của nó, chỉ có em là khác thôi anh à.Em đang cố gắng học tập thật tốt,chữa bệnh và giữ gìn sức khỏe thật tốt,nhưng em không còn biết nụ cười là gì nữa rồi.Giờ người ta không còn thấy ở em một cô bé nhí nhảnh,vui tươi như ngày xưa nữa mà là cô bé có khuôn mặt buồn,đôi mắt hay nhìn xa xăm,đôi môi không nở nụ cười và lúc nào cũng chỉ có công việc.Phải,em thay đổi rồi đấy,nhưng vết thương lòng còn qúa lớn.Khi màn đêm buông xuống,khi tất cả đã chìm sâu vào giấc ngủ,mìh em trong màn đên,nước mắt lăn dài trên gối,em gào thét trong đớn đau,trong tuyệt vọng rồi dần thiếp đi vì kiệt sức......



 

Em sợ lắm khi hoàng hôn tắt nắng
Ký ức vô tình bóp nát trái tim đau
Gió đông về se lạnh lòng băng giá
Tuyết trong lòng tan chảy thành đau thương.

Em sợ lắm đêm dài mưa giăng lối
Suốt đêm trường ai nhặt cánh chiêm bao
Gió mây buồn khóc thương tình cay đắng
Góp nổi sầu cho tan mộng uyên ương.