Linh Hồn Tuyết

Linh Hồn Tuyết

Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Chẳng thể nào..........!

Chẳng thể nào mình quên được đâu anh
Khi lòng ta còn đậm màu thương nhớ
Đêm cô liêu em đi vào cõi lặng
Tìm vần thơ em họa bức chân tình.

Trong giấc mơ tìm kiếm một bóng hình
Vệt ký ức, dư âm, mảnh tình vỡ
Cùng thủy chung em khắc mãi trong lòng
Nên giọt buồn triền miên trong miền nhớ.

Chẳng thể nào xoa dịu và phai phôi
Khi trái tim trải đầy vết loang lỗ
Đôi mắt buồn em dấu niềm sầu muộn
Thả hồn theo gió dệt tình như mơ.

Trong bóng tối đêm trở mình than thở
Ngược thời gian tìm ngày phủ rêu xanh
Mảnh trăng treo giữa vòm mây loang lỗ
Bến cô liêu sao trăng cứ hững hờ.

Vì trót thương nên em cứ đợi chờ
Trăng muôn đời vẫn nói hộ lòng em
Tấm lòng son hình bóng chẳng phai mờ
Buồn thiên thu ru mộng tình đơn lẻ.

Chẳng thể nào mình nói hết nổi niềm
Cho lòng thôi đau quặn lệ thôi rơi
Anh bên ấy năm tháng vẫn chờ mong
Em nơi này mỏi mòn bên bến đợi.

Em vẫn biết đời vô thường là vậy
Dẫu mặn nồng cũng chẳng thể bên nhau
Và con tim mang nặng một nỗi sầu
Mang đau thương vì cuộc tình dang dở.

Dẫu dối lòng ta chìm trong thinh lặng
Dẫu chữ tình theo ngày tháng rêu phong
Dẫu xa xôi và muôn ngàn cách trở
Thì suốt đời ta chẳng thể quên nhau.
                          Lanci Hoài Thương

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

Độc Bước


Ước hẹn chưa tròn vẫn cứ mong
Niềm thương khắc khoải mãi trong lòng
Ngày quên vội vã buồn in bóng
Tối nhớ âm thầm huyễn hoặc trông
Nức nở thân cò nuôi ảo vọng
Âu sầu cánh nhạn đổ chiều đông
Đành thôi độc bước tìm vui sống
Mặc cảnh hồng trần bụi phủ phong.

               Lanci Hoài Thương

Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

Ngày mai ta đi



Ngày mai tắt nắng vội xa rời
Vạn dặm tàu đi nhớ chẳng vơi
Ngõ trước hàng cau buồn diệu vợi
Sân sau ngọn liễu cứ kêu trời
Vàng hanh vạt nắng làng quê hỡi
Xám xịt làn mưa viễn xứ ơi
Ta đi chốn ấy tìm tiên cảnh
Bỏ lại sầu bi giữa chợ đời.
                       18.07.2014
                       Lanci Hoài Thương

Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

Vệt sầu



Ngắm vết mưa rơi dạ bỗng sầu
Vì đâu vệt sóng lạc dòng sâu
Trong đêm tĩnh mịch buồn đơn lẻ
Quạnh vắng cô liêu tiếc mộng đầu
Nhẫn nại chờ ai về bến đợi
Dù là hẹn ước mộng Hồng Lâu
Thu qua mấy độ rồi đông tới
Mệnh bạc tàn phai một kiếp sầu.
                       Hoài Thương