Linh Hồn Tuyết

Linh Hồn Tuyết

Thứ Bảy, 15 tháng 5, 2021

ĐÁNH RƠI HÒ HẸN

Người đến từ nơi nào?
Sài Gòn tất bật hay phố núi mờ sương
Chiều bàng bạc trôi, vỗ về mưa đi hết những đoạn trường
Ngày nắng trở mình...
Em nghe sợi tình rơi rất nhẹ
Tưởng Nguyệt Lão thương em
Gieo sợi chỉ thắm sau bao tháng ngày cố gồng mình mạnh mẽ
Ngày người đến mang thấu hiểu và chân thành đánh rơi chiếc mặt nạ em cho là toàn vẹn
Chỉ biết ôm mặt rưng rức...
Nhân gian có người tường tỏ hết những điều em giấu vào đêm đen
Ngờ đâu lần nữa em tự ru mình, em tựa bóng em
Trời đất lặng thin....
Trái tim em giờ cũng lặng thin
Đêm trôi cho em giấc ngủ im lìm
Cho em quên tháng năm dài, xõa tóc ngang vai để xanh thêm thời con gái
Để cánh phượng tím hôm qua chẳng còn buồn nghi ngại
Cho em mơ giấc thiện lành
Điềm nhiên mang em về với con đường biếc xanh
Nơi in hằn những vết chân mây
Và con gió ngút ngàn lỡ đánh rơi sợi thương bên dòng suối dịu hiền
Nơi em đánh rơi hò hẹn
Phố núi giờ này người có nhớ em?


P/s: Tròn một năm....

Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2021

NHỮNG KHÚC CA TỰ RU MÌNH

Trong căn phòng lạnh lẽo, cô ta thấy mình đang vật lộn với đống đổ nát, bên cạnh cô ta lúc ấy còn có cả người đàn ông lạ mặt. Tiếng nhạc du dương quen thuộc ở đâu cứ ngân nga, cô ta không nói không rằng mà lao tâm vào dọn dẹp đóng đổ nát ấy, y như đó là một thứ cô ta đam mê hay là mục tiêu cho sự sống còn sót lại. Mệt lả người rồi cũng xong, lúc này người đàn ông đã biến mất, chỉ còn bóng lưng quen thuộc dần mờ trong bóng đêm. Cô ta dừng tay, tâm trí ngừng suy nghĩ thì bắt đầu có cảm giảm đau nhói sau lồng ngực, nước mắt chực trào khuôn mặt méo mó.
Giật mình tỉnh giấc....
Nhà hàng xóm đang mở khúc ca ngày xưa một thời cô ta tự ru mình đi qua biến cố. Lúc định hình được chuyện gì đang diễn ra sống mũi đã cay cay, khóe mắt đỏ hoe và rồi 1, 2, 3...giọt rớt ướt cả đêm đen. Suốt bao nhiêu năm nay, cô ta vẫn luôn cố gắng và mạnh mẽ tiến về phía trước như những bông hoa hướng dương luôn hướng về mặt trời. Nhưng cho dù qua bao nhiêu năm hay có cố gắng thêm bao nhiêu đi nữa, cô ta cũng chẳng thể nào đối diện với chính mình ở khoảng thời gian nào đó trong quá khứ. Những khoảng thời gian ấy lại luôn gắn liền với những khúc ca mà có lẻ, mỗi lần nghe lại là cả triệu lần đau....
                                                                                            18/04/2021 - Giâc mơ đêm.

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2020

NGẠI ĐÔNG


Sáng sớm còn ngái ngủ
Bản nhạc cũ vang lên
Tiết trời se se lạnh
Ngoài trời mưa bụi bay
Hẵn là đông năm nay
Và những đông năm trước
Dù hẹn thề hay ước
Đông chẳng thể có ta
Gió đầu đông vội vã
Xoá vết một hình nhân
Giữa mênh mông cõi trần
Chẳng còn chi chới với
Lỡ mà mùa yêu tới
Ngươi đừng có lặng thinh
Những vệt xước trong tim
Biết đâu xin rửa tội
Tuổi xuân đã quá vội
Để kết án chung thân
Với mối tình lặng câm
Nên mắt kia thẫn thờ
Xuân đan hàng đứng chờ
Có hơi ấm đôi tay
Có bờ vai rộng gầy
Đợi ngươi cùng chung bước.

LHT
29/11/2020




Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2020

VỀ VỚI ĐAM MÊ


Em phản bội lại niềm đam mê Khi biết mình chẳng còn yêu thơ nữa Những câu ca trong đêm mưa viết dỡ Sợ rằng người lỡ thấu hết nỗi niềm em mang.
Cô gái đi qua thương tổn có trái tim đa đoan Thì mộng mơ dường như là điều không thể Và đôi lần nụ cười có in sâu dòng lệ Đêm một mình em về đếm hết những cô liêu.
Lòng chẳng còn tình tự biết bao điều Buồn bao nhiêu chẳng thể nói hết bằng câu chữ Tìm an yên em gửi hết vào màn đêm cất giữ Nghiệt ngã chi em bão tố đã qua rồi. Bài thơ em viết giờ chẳng còn hoài niệm xa xôi Chẳng nặng mang yêu thương của một thời xa ngái Em ru mình cho vết thương tình bé lại Về đi em, em đưa mình về với đam mê.
18/05/2020
Lanci Hoài Thương