Linh Hồn Tuyết

Linh Hồn Tuyết

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Tôi,bóng đêm, nước mắt và nổi đau


Đau.....!
Là khi vẫn còn yêu anh lắm nhưng phải buông tay để anh ra đi,phút giây ấy nước mắt tôi rơi,trái tim vụn vỡ,tôi đã bật khóc gào thét trong điên dại nhưng nổi đau không nguôi,càng khóc càng gào thét tôi càng tuyệt vọng. Một lần nữa anh ra đi không chút tiếc thương cho dù tôi đã níu kéo bước chân anh,một lần nữa trái tim tôi tan nát,một lần nữa tôi rơi xuống hố sâu của vực tình. Tôi như kẻ vô hồn lạc giữa mê cung cứ mò mẫm,cố gắng bao nhiêu cũng không tìm thấy đường ra. Ra đi,anh có hạnh phúc không khi cứ đùa giỡn với tình yêu của tôi như thế, có thấy xót xa cho tôi không khi tôi đã yêu và hi sinh qúa nhiều mà thứ tôi nhận được là ba chữ bị bỏ rơi. Có thấy vui không khi trên đôi môi tôi không còn nở nụ cười,thay vào đó là khuôn mặt không cảm xúc, đôi mắt luôn thâm quầng và đẫm lệ. Nếu thật như thế tôi vẫn chấp nhận nổi đau để đổi lấy chút hạnh phúc nơi anh........ dù cho người ta sẽ bảo tôi là ngốc,là khờ dại,tình yêu ấy tôi dành cho anh thật chân thành và phải chăng...... không bao giờ thay đổi.....
Đau........!
Là những đêm dài nhớ anh nhưng chỉ biết nhớ,dấu chôn niền nhớ thật chặt nơi con tim và cóp nhặt những mảnh ký ức vụn vỡ để tìm lại chút cảm giác yên bình. Ở trong bóng đêm tôi nghe nổi đau gặm nhấm. Nước mắt tôi rơi khi nhận ra anh đã xa tôi mãi mãi. Tôi ước lúc ấy có thể chạy đến bên anh, ôm lấy anh thật chặt để tìm cảm giác yêu thương ngọt ngào từ bờ vai êm và vòng tay ôm ấm áp và không để anh rời xa tôi thêm một lần nào nữa. Nhưng tất cả chỉ có trong ảo tưởng, trước mắt tôi là một màu đen và tôi ở giữa bốn bức tường lạnh lẽo-nơi chỉ có tôi, bóng đêm, nước mắt và nổi đau.
                       
Đau......!
Là ký ức mãi mãi không thể xóa mờ, anh ra đi trong tôi vẫn còn đó bao nổi hoài nghi. Tôi nhớ tháng ngày qua, những trưa hè nắng oi ả một mình tôi lạc bước đến bên anh, những mùa đông lạnh giá đứng trong mưa đợi chờ anh, những buổi sáng cùng anh ngắm bình minh hay chạy theo anh trên con đường đê,nhớ những cái xiết tay thật chặt, những bờ môi hôn mà tôi tưởng chừng như là mãi mãi. Anh đã từng hứa sẽ cùng tôi xây một ngôi nhà hạnh phúc, nơi có tôi, anh và những đứa trẻ. Anh đã nói suốt kiếp cần tôi ,sẽ luôn lắng nghe và quan tâm tôi, thà anh đánh đổi tất cả để được sống bên cạnh tôi,tại sao giờ lại bỏ tôi ra đi như thế.
Phải chăng lúc trước anh yêu tôi ngọt ngào qúa đỗi nên giờ mang cho tôi bao đắng cay, là vì cuộc sống đổi thay con tim anh thay đổi hay như người ta vẫn nói "tình yêu hết hạn,khốn nạn lên ngôi ".
Đau.......!
Là khi vui bên người mới anh xem tôi như một chú gấu bông,khi không cần đến nữa anh vội cho vào sọt rác, một chút nghĩa tình sau cuối cũng không còn. Anh lạnh lùng và tàn nhẫn với tôi dù đã từng có những giấc mơ yêu mặn nồng lắm. Tôi nhớ anh đã từng xem chú gấu bông như thiên thần, anh yêu thương, nâng niu, chiều chuộng nó biết bao nhiêu mà bây giờ cạn tình cạn nghĩa như thế. Ừ thì gấu bông nhưng nó sống trọn tình trọn nghĩa lắm anh à. Tình yêu của gấu không hề giả dối, hi sinh cho người mình yêu mà không hề hối tiếc, đau thương và khổ lụy mà nó dấu anh cũng chẳng thấu được đâu. Giờ thì nó biết nó sai rồi, sai vì hi vọng và đặt niềm tin nơi anh qúa nhiều. Nó không trách cho số phận của nó qúa cay nghiệt, hạnh phúc của nó qúa xa vời, vì số nó không may nên mới gặp phải đau thương như ngày hôm nay.
Đau.......!
Tôi muốn xé tan nổi đau để biết được hạnh phúc ngọt ngào, nồng nàn như thế nào, để biết được những niềm vui khi những khát khao, yêu thương nơi con tim được trọn vẹn..... nhưng tôi đã không làm được . Từ ngày anh ra đi,trái tim tôi loang lỗ và khép kín, tôi sống lặng lẽ và đơn độc, không bạn bè, không chuyện trò, không còn những nụ cười ngây thơ và trong trẻo như những tháng ngày ở bên anh. Tôi không biết mình sẽ như thế trong bao lâu khi mà trong tôi niềm tin đã cạn, tâm hồn vô cảm, trái tim mang một vết thương không bao giờ lành...... và cứ thế tháng ngày qua chỉ có tôi, bóng đêm, nước mắt và nổi đau.
                                              Hoài Thương

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

Quên Lãng



Quên Lãng
Ta sẽ quên những gì không nên nhớ
Giọng nói ấm áp, nụ cười ngẫn ngơ
Những ngọt ngào, yêu thương từng nồng cháy
Thưở ban đầu ta dệt mộng cuồng say.
*
Ta sẽ quên tháng ngày dài đau đớn
Suốt đêm trường ta uống cạn sầu vương
Quên rên la, bật khóc trong điên dại
Để ngàn năm giấc ngủ ta yên bình.
*
Ta sẽ quên những ngày đông buốt giá
Trần truồng sương gió hóa đá đợi chờ
Những vòng tay,môi hôn ai sưỡi ấm
Theo mây ngàn tha hóa cõi đê mê.
*
Ta sẽ quên những ngày mưa rả rướt
Mối tình đầu tan vỡ lệ tình rơi
Chạm vào mưa theo gió mây giăng lối
Lòng đê mê một kiếp mối tơ hồng.
*
Ta sẽ quên những đêm dài thức trắng
Uống men sầu thi vị cùng cung trăng
Giọt hồng nhan thêm một chút phai tàn
Kiếp liêu trai gánh điệu buồn muôn thưở.
*
Ta sẽ quên những sầu đau giấu kín
Thả nổi buồn theo làn gió bay xa
Đốt dư âm,muộn phiền, thiêu quá khứ
Lấy tro tàn xây đắp mộng đa đoan.
*
Ta sẽ quên để đời ta tươi sáng
Hoa môi nở rộ nụ cười thật tươi
Mắt thôi xa  xăm, thâm quầng,đẫm lệ
Dáng gầy vẫn gọi mộng tình thiên thu.
                 Hoài Thương(linhhontuyet)

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Quảng Trị Quê tôi

  Quê hương Quảng Trị ta ơi
Đi đâu lòng cũng chơi vơi nhớ về
Nhớ làng nhớ xóm lê thê
Nhớ mùa mưa lũ tràn đê ngập đồng
        Đêm dâng con nước mấy dòng
Mẹ cha lo lắng trong lòng chẳng yên
   Mong cho con dại ngủ hiền
Lưới giăng bắt cá kiếm tiền nuôi con
  Nửa đêm giăng lươi hí hon
Mồ hôi từng giọt lăn tròn lưng cha
   Thôn quê nắng sớm chiều tà
Tháng năm vẫn cứ luống cà hàng rau
     Chờ khi đồng lúa nhuộm màu
Muôn nơi rộn rã thu mau mùa màng
 Sân sau ngõ trước hạt vàng
Kho đầy hạt thóc giàu sang quê mình.
                           Hoài Thương