Linh Hồn Tuyết

Linh Hồn Tuyết

Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

Khi nổi đau giao thoa màu ký ức


  Hình ảnh: Cảm Giác Yêu Một Người Cảm giác yêu thương vẫn kéo dài Sợ rằng giây phút người sẽ xa Chỉ còn mình ta ôm nỗi nhớ Nỗi nhớ xa vời lạnh buốt tim Có bao giờ người chợt nhớ ta Trong đêm vắng kéo dài không giấc ngủ Có lẽ lòng người đã từng yêu tha thiết Bóng dáng ai vĩnh viễn chẳng phải ta. Tác giả : Wind Moon
Khi nổi đau giao thoa màu ký ức
Trái tim buồn tan nát tình héo hon
Nổi cuồng phong lòng ta như dậy sóng
Như thiên thần gãy cánh giữa bão giông.

Ánh trăng khuya giật mình rời đỉnh núi
Rủ gió về ca hát giữa biển Đông
Con dã tràng thao thức còn se cát
Đợi sống về uống cạn những sầu vương.

Nắng bỗng hờn sao trời mau sẫm tối
Để cô đơn vây kín lối ngân hà
Mây ngừng bay hóa mưa mù giăng lối
Buộc đau thương chôn chặt giữa vô thường.

Nốt nhạc lòng ngân nga rồi vụn vỡ
Hóa men sầu thiêu đốt giọt kiêu sa
Khi nổi đau giao thoa màu ký ức
Thiên thần gãy cánh vạn vật khóc thương
                                               Hoài Thương(Linh Hồn Tuyết) 

Một phút lặng



      Hôm qua lỡ hẹn câu thề
Thế nên cái dạ đê mê ngậm ngùi
      Buồn ai sao nở chôn vùi
Bao nhiêu năm tháng ngọt bùi như mơ
      Xưa tôi dệt mộng đơn sơ
Giờ đây đôi ngã ngẩn ngơ nhìn trời
      Đau thương khổ lụy trên đời
Gửi vào mây gió về nơi……… ta bà
      Thương ai mắt ngọc dáng ngà
Hồng nhan bạc phận người ta rập rình
      Trầm ngâm niệm chú câu kinh
Cầu qua khổ ải yên lành,an vui………..
                                   Hoài Thương

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

Ngày tắt nắng

Nắng đâu rồi sao vắng lặng thế anh
Em đi tìm, tìm hoài mà chẳng thấy
Ngày hôm qua em cười tươi trong nắng
Sao hôm nay mưa đổ mắt em cay.

Nắng đi rồi trời lạnh giá lắm anh
Xuân đã về sao đêm dài ngày rét mướt
Em tìm anh trên phố sầu lạnh buốt
Chờ nắng về ta hẹn ước nhé anh.

Nắng đi rồi trời bỗng không trong xanh
Cánh chim buồn ngược chiều trong điên dại
Hoa yếu mềm nên tả tơi trong gió
Mây của trời gió cũng vội cuốn bay.

Nắng đi rồi mọi thứ cũng đổi thay
Góc phố xưa rêu phong theo năm tháng
Hàng cây buồn thả lá vàng đi hoang
Ngược thời gian đi tìm người yêu dấu.

Nắng đi rồi có về nữa không anh
Bao lâu nay em cứ mãi đi tìm
Em đã bước thật vội những ngày mưa
Ở cuối đường sao không thầy ngày nắng.

*****
Phải chăng anh chính là những tia nắng
Còn thân em chỉ là những hạt mưa
Định mệnh chỉ gặp nhau lúc ban trưa
Lỡ duyên rồi tìm hoài không thấy nắng.
                                       Hoài Thương

Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

Tuổi 20 nụ cười tắt lịm

    Mặt trời tắt là lúc trần gian khoác lên mình một màu đen,màu của đêm,của nổi đau và những mảnh tình nghiệt ngã.Trong cái tĩnh lặng của căn phòng tôi giật mình nhận ra trong gương một cô bé chỉ mới 20 nhưng sao khuôn mặt sầu bi và điệu buồn đến thế.Tuổi 20 thôi mà,sao không còn vô tư và hồn nhiên như đám bạn cùng lứa nữa,nụ cười trên môi cô giờ trốn chạy về nơi đâu.Cô rất hay cười vì có ai đó đã từng nói rằng cô có nụ cười tỏa nắng,nụ cười của thiên thần sưởi ấm những trái tim băng giá,trông cô đầy sức sống và đẹp nhất khi cô cười.Thế mà giờ đây nụ cười ấy tắt lịm,cô cũng chẳng thèm tìm lại nụ cười ấy nữa.
    Tuổi 20 tan vỡ những ước mơ và mộng tình đẹp,trái tim mang một nổi đau,một vết thương không bao giờ lành.Có thể đến lúc nào đó nổi đau sẻ bị thời gian xóa mờ nhưng làm sao quên được tất cả,quên cái gọi là kỉ niệm,là qúa khứ,là tuổi thơ....tất cả đều gắn liền với mối tình đầu,với hình ảnh của anh.Anh đã cùng cô ước mơ về một tương lai xa xôi,một ngôi nhà hạnh phúc và hai trái tim vàng thế mà giờ anh đã đi thật xa rồi đấy thôi.

     Tuổi 20 cô đã từng đau đớn và gục ngã không biết bao nhiêu lần,chỉ là anh tìm đến cô những lúc anh cần,lúc cô cần anh thì nào thấy anh nơi đâu.Cứ thế không biết bao nhiêu lần anh trở về rồi lại bỏ co ra đi,rồi cô đau đớn và khổ tâm đến thế nào anh đâu nào hay biết.Có lẻ trái tim cô được tạo nên từ đau thương và nước mắt nên niềm đau với cô đã qúa quen thuộc.Giờ đây cô đang cố gắng sống tốt,cố gắng học tập và làm việc thật tốt để không bỏ phí hai chữ kiếp người.Ừ thì cô đã thay đổi rất nhiều,thay màu tóc,biết chải chuốt,biết môi son má phấn,biết gượng cười thật tươi trước mặt mọi người.Với cô cái hình thức tồn tại độc lập với bản chất,người ta thấy cô mạnh mẽ và yêu đời thế nhưng có ai biết cô đau đớn đến thế nào đâu,nụ cười của cô giả tạo lắm ,nó chất chứa bao suy tư và muộn phiền.
    Tuổi 20 biết im lặng với nổi đau và cảm nhận mọi thứ bằng trái tim băng giá.Không phải cô tự áp đặt cho bản thân mình như thế đâu,tại sóng gió cuộc đời cay nghiệt qúa nên cô phải tự ngụy trang cho bản thân thôi.Có đôi lúc niềm tin của cô vào tình yêu không còn, tình yêu với cô trở nên thật tầm thường nhưng đằng sau cái thờ ơ ấy ,ở đâu đó trong trái tim cô ngọn lửa tình yêu vẫn luôn cháy bỏng và không bao giờ tắt lịm.
                                                    Hoài Thương

Tiếng nấc nghẹn ngào



Hoàng hôn đã tắt từ bao gjờ,không gian tĩnh mịch,mọi người đang chìm sâu vào giấc ngủ,cảnh vật tĩnh lặng như muốn tìm một chút bình yên trong bóng tối,tất cả đã chìm vào đêm.Thế mà trong cái không gian tĩnh mịch ấy giữa bốn bức tường lạnh lẽo,tôi vẫn ngồi,vẫn thổn thức và trăn trở, gồng mình chống chọi những phút giây không yên bình.
Tôi đã như thế này từ khi nào nhỉ, không nhớ nữa,chỉ biết là màn đêm đối với tôi thật dài và đáng sợ. Màn đêm buông xuống là lúc kí ức tìm về,là tháng ngày tôi được ở bên cạnh anh....thật bình yên và hạnh phúc.Tôi nhớ,nhớ đến nao lòng nhưng biết làm sao được đây,anh ở xa tôi qúa,khoảng cách địa lý và khoảng cách haj trái tim giờ đây không cho phép tôi chạy đến bên anh và ôm chầm lấy anh như lúc xưa.Tôi chỉ biết khóc và khóc,nước mắt nhẹ nhàng lăn xuống hai gò má.....ôi nóng hổ và mặn đắng,trong tiếng nấc nghẹn ngào tôi đã gọi thầm tên anh,gọj trong niềm tuyệt vọng,trong đau đớn và lặng nghe nổi đau gặm nhấm...xé tan trái tim bé bỗng. Anh đã từng hứa đi cùng tôi đến suốt cuộc đời,anh đã từng bắt tôi ở bên cạnh anh không được xa anh,anh đã từng mơ ước và vẻ ra trong tương lai lâu đài tình ái,anh từng hứa cùng tôi vượt qua phong ba bão tố để mãi ở bên nhau,thế mà sao giờ chỉ mình tôi lạc lỏng ,chênh vênh bước đi trên con đường ấy.Anh đành lòng bỏ lại tôi trên con đường đầy chông chênh và trắc trở này sao?...tôi sẻ sống ra sao....
 
Phải chăng lời hứa chỉ là một lời nói,tình yêu chỉ là một thứ cảm xúc nên con người dể dàng quên đi tất cả.Thế thì vì sao tôi không thể quên mà vẫn cứ nhớ.Tôi ngốc ư,tôi sai lầm ư,tôi qúa tin người ư,.....không....chỉ vì tôi yêu,tôi tin vào tình yêu của tôi và anh,niềm tin bất diệt rằng mộng tình sẻ lên ngôi....nhưng...phải đợi thêm bao lâu,thêm bao nhiêu nước mắt, thêm bao nhiêu đêm dài thức trắng,bao đau khổ muộn phiền để có thể đi đến bến bờ hạnh phúc, nơi mà tình yêu của anh và tôi là vĩnh cửu.
Con người yêu là sai ư, đặt niềm tin và hi vọng vào người mình yêu rồi cố gắng để sống trọn vẹn với người mình yêu là sai ư.....không,không phải thế,chỉ là sóng gió cuộc đời xô ngã con người cướp đi của con người niềm tin và hi vọng,rồi một ngày con người sẻ đứng dậy và lại yêu tha thiết,lại mạnh mẽ cố gắng vượt qua tất cả để đến với người thương.Tôi tin điều đó và tôi chờ đợi anh trở về bên tôi,chờ anh đến suốt cuộc đời ,đến hơi thở cuối cùng....mãi chờ....mãi đợi....mãi yêu...............
Linh Hồn Tuyết.

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

Cỏ và anh

Giọt buồn đem hong khô
Niềm vui không ở lại
Nổi lòng chẳng tan biến
Nổi sầu sầu triền miên.


Đêm đêm buồn giăng lối
Lòng tôi nổi cuồng phong
Trăng vàng chợt lẻ bóng
Gió tiếc thương không thổi
Mây ngậm ngùi ngừng bay
Sao tắt màu lấp lánh
Khóc thương đời đắng cay.

Cũng bởi những ngày nắng
Không thắng nổi ngày mưa
Nên men đời đủ vị
Đời phải phủ rêu phong.


Sao tôi không là sóng
Ở giữa lòng biển xanh
Ngàn năm xô cát trắng
Dạt dào dù bão giông.

Sao tôi không là mưa
Vỡ tan vào lòng đất
Trôi men sầu cay đắng
Ngọt ngào đời đẹp tươi.


Thân tôi là hoa cỏ
Người là gió ngát hương
Lạnh lùng và kiêu sa
Năm tháng cứ phiêu du
Tìm hoa và cỏ lạ.


Cỏ mỏng manh yếu đuối
Không giữ được gió kia
Dẫu nắng mưa dãi dầu
Dẫu héo mòn khô cháy
Vẫn nghiêng mình theo gió
Yêu mình gió mà thôi.

linhhontuyet(Hoài Thương)

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

Cổ tích buồn



Chuyện kể rằng trần gian có nàng
công chúa ngây thơ
Lạc giữa đê mê trót yêu chàng
 hoàng tử đa tình
Thắm phải duyên nhau tay trong tay………
 phiêu du trong sương gió
Hẹn ước cùng nhau xây đắp giấc mộng đa đoan
Đẹp lắm duyên đôi ông Tơ bà Nguyệt vun vén
Ngưu Lang, Chúc Nữ trên trời
hát khúc hờn ghen

Một ngày bão giông câu hẹn thề
tan theo bọt sóng
Mộng tình vỡ tan nàng là công chúa dối lừa
Dấu lệ vào tim cùng chim muông
hát khúc ân tình
Cùng ông bướm múa lượn
dệt cảnh mộng thần tiên
Tình yêu trinh nguyên chôn dấu lòng đại dương …….
……………nào ai biết?
Để đêm đem sóng cuộn trào từng cơn thương nhớ
Hóa dã tràng se cát giữa bão giông. 

Sóng đời đẩy đưa nàng làm……..
 công chúa giá băng
Bao kẻ đắm say trót thương thầm trộm nhớ
Dẫu trồng cây si, dẫu cao sang, dẫu gấm vóc lụa là
Nhưng trái tim một lời nguyền ,một cánh cửa
…………vẫn khép chặt
Mắt buồn vời vợi……ngóng chàng
từ cõi xa xăm
Thời gian dẫu trôi nàng là………
 công chúa thủy chung
Ngày ngóng đêm trông rằng em chín đợi mười chờ
Dẫu bảo giông vẫn vượt muôn ngàn cách trở
Dệt mộng tình lên ngôi chàng ơi em giữ trọn câu thề.
                          Hoài Thương

Giọt tình sầu



Bao yêu thương nay vụt xa tầm tay
Chỉ mình em trong nổi niềm khắc khoải
Đêm lao đao như thuyền không bến đổ
Sóng cuốn vùi vẫn giữ mảnh tình son.

Bỗng giật mình nghe con tim đau nhói
Giọt tình buồn rớt vội ướt đôi mi
Niềm đau kia hóa thành khúc mộng mị
Sợi tơ hồng bỗng chóc hóa rêu phong.

 
Một người sang sông một người đợi
Một người cất bước một người buồn
Một người ngủ mê trong ký ức
Một người bước đến cõi xa hoa.

Giấc mộng thành đôi nay vỡ nát
Trái tim buồn khóc lệ hóa thành băng
Đêm dâng trào bao yêu thương nồng cháy
Lệ tình sầu rơi vội nhạt hồng nhan.

Người quay lưng biết khi nào trở lại
Hay ra đi lạc bước quên lối về
Cuối con đường còn có tôi đứng đợi
Bước cùng nhau yêu say đắm,vẹn câu thề.

                                 Hoài Thương