
Khi nổi đau giao thoa màu ký ức
Trái tim buồn tan nát tình héo hon
Nổi cuồng phong lòng ta như dậy sóng
Như thiên thần gãy cánh giữa bão giông.
Ánh trăng khuya giật mình rời đỉnh núi
Rủ gió về ca hát giữa biển Đông
Con dã tràng thao thức còn se cát
Đợi sống về uống cạn những sầu vương.
Nắng bỗng hờn sao trời mau sẫm tối
Để cô đơn vây kín lối ngân hà
Mây ngừng bay hóa mưa mù giăng lối
Buộc đau thương chôn chặt giữa vô thường.
Nốt nhạc lòng ngân nga rồi vụn vỡ
Hóa men sầu thiêu đốt giọt kiêu sa
Khi nổi đau giao thoa màu ký ức
Thiên thần gãy cánh vạn vật khóc thương
Hoài Thương(Linh Hồn Tuyết)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét